User Tools

Site Tools


start

Thương chị, lo lắng và muốn được che chở, bảo vệ chị. Nhưng tôi không biết làm thế nào để giúp chị thoát khỏi bế tắc này khi chị vẫn rất yêu chồng và muốn gia đình hạnh phúc. Tôi năm nay 25 tuổi. Tuổi này so với bạn cùng trang lứa thì người đã có chồng, người đã có con đuề huề. Nhưng tôi cứ chỉ biết vùi đầu vào công việc và giữ mãi mối tình đơn phương với cô ấy - người hơn tôi 2 tuổi.

Dành tình cảm cho người ấy bằng tất cả sự chân thành nhưng không dám công khai, không dám bộc lộ hết. Thật sự đó là cảm giác vô cùng khó chịu. Nhìn thấy họ vui mình cũng vui, thấy họ buồn mình cũng đau nhưng lại chỉ cố nén tình cảm và sự quan tâm của bản thân ở mức bạn bè.

Ngày tôi vừa ra trường còn chân ướt chân ráo mang hồ sơ đi xin việc khắp nơi. Đến đâu họ cũng nhìn tôi với ánh mắt như kiểu thấy một người từ hành tinh lạ mới xuống trái đất. Sau nhiều nơi từ chối, tôi cảm thấy khá nản. Rồi lần đó tôi đến công ty thiết kế xin việc và vô tình gặp chị.

Chị xinh đẹp, nhẹ nhàng và rất quyến rũ. Thay vì quăng ánh mắt tò mò như những nơi khác khi nhìn tôi, chị lại vô cùng thân thiện và gần gũi. Đó là cuộc phỏng vấn đầu tiên mà tôi cảm nhận được mình được tôn trọng. Sự tôn trọng giữa người với người, tôn trọng về bản dạng giới, tôn trọng năng lực và nhân cách chứ không phải nhìn vẻ bề ngoài để đánh giá.

toi co nen tiep tuc moi tinh don phuong khi yeu gai thang da co chong Hình minh họa. Tôi vui và cảm ơn chị khi đã ban cho tôi một cơ hội trong nghề nghiệp. Ngày vào làm việc, chị có khuyên tôi phải làm đẹp mình. “Dù bản thân là ai, giới tính như nào không quan trọng. Mà quan trọng là em cho họ thấy được em là chính mình, tự tin và tỏa sáng”.

Tôi đứng trước gương nhìn lại mình, bộ dạng tomboy với mác của một sinh viên vừa ra trường đầy cá tính, có chút ngổ ngáo, nghệ sĩ và kiêu hãnh. Tôi bắt đầu thay đổi.

Suốt thời gian tôi mới vào công ty, chị là người quan tâm, chỉ dẫn cho tôi mọi thứ. Tôi luôn có cảm giác yên bình, được quan tâm, được chăm sóc và hạnh phúc khi ở bên cạnh. Tôi và chị cứ như hai người xa lạ được duyên số xắp đặt để gặp và bên nhau.

Tôi đã nghĩ như vậy suốt thời gian làm cùng chị. Hai năm, nó chưa phải quá dài nhưng với tôi nó cũng chẳng hề ngắn. Tôi buồn hay vui đều theo tâm trạng của chị. Nhiều lúc, thấy chị vui cười với một đồng nghiệp nam là trong lòng lại cảm thấy tức tối, khó chịu.

Cảm giác khó chịu ấy cũng chẳng thể chia sẻ với bất cứ ai nên tự bực dọc với chính bản thân. Tôi ném những câu nói cộc lốc, vẻ chống đối với chị khi là cấp dưới. Nhưng chị vẫn chẳng để bụng mà lại dịu dàng xoa dịu cơn ghen của tôi.

Rồi ngày biết chị có bạn trai, mọi thứ quanh tôi như sụp đổ. Bao nhiêu kì vọng, tự huyễn hoặc với mối tình của tôi với chị tự dựng lên đã tan như bọt nước. Nhìn chị vui vẻ và hạnh phúc thì tôi cũng rất vui. Vui khi chị chọn được người đàn ông tốt, nhưng thật sâu trong lòng tôi sao thấy chua xót thế!

Rồi hạnh phúc của chị cũng chẳng được bao lâu thì chồng chị lại có một người phụ nữ khác chen ngang. Chồng chị là giám đốc một công ty rêng. Thời gian chị nghỉ sinh em bé thì cô gái ấy bắt đầu vào công ty của chồng chị làm việc. Sau đó, người phụ nữ này đã chủ động theo đuổi chồng chị.

Những vui buồn trong tình cảm, sóng gió hôn nhân chị luôn tâm sự với tôi. Nhìn chị buồn khổ, suy sụp trước chuyện có người thứ 3 chen ngang hạnh phúc gia đình mà tôi cũng thấy khó chịu chư chính mình bị lừa dối.

Tôi tìm mọi cách để kéo chồng của chị ra khỏi kẻ thứ 3 kia. Nhưng rồi, chồng chị lại tiếp tục có những lần “tình một đêm” vụng trộm như muốn thử “của lạ”. Một kẻ sở khanh thì liệu có thay đổi được không? Tôi tự nghĩ và thương chị, thương xót cho cả chính mình.

Chị nói chồng mình hay ghen, anh ấy luôn ghen và nghĩ vợ mình có người tình giấu diếm. Chính vì vậy nên anh ấy mới trở lên sống buông thả chỉ để trả thù vợ. Càng yêu, càng ghen, càng khiến người ta không đủ tỉnh táo, bình tĩnh để suy xét mọi thứ.

Những cuộc cãi vã, mâu thuẫn giữa hai vợ chồng chị cứ kéo dài. Chị vốn dĩ không phải là người thích làm to mọi chuyện, thế nên cứ thầm chịu đựng. Hai vợ chồng cứ giận dỗi trong sự im lặng.

Thương chị, lo lắng và muốn được che chở, bảo vệ chị. Nhưng tôi không biết làm thế nào để giúp chị thoát khỏi bế tắc này khi chị vẫn rất yêu chồng và muốn gia đình hạnh phúc.

Mỗi lần buồn, chị sẽ gọi cho tôi tâm sự rất lâu và lại khóc. Nhiều lúc bản thân giật mình khi nghĩ rằng liệu chị gọi cho tôi như vậy có khiến chồng nghi là đang nói chuyện với người tình không?

Bản thân biết tình cảm luôn dành cho chị suốt 2 năm nay nhưng tôi hiểu đó chỉ là tình yêu đơn phương. Tôi rất hoang mang. Liệu tôi có nên nói cho chị biết tình cảm của mình? Hay tôi nên âm thầm ra đi để không còn bất cứ dính líu tới cuộc sống của chị?

start.txt · Last modified: 2018/11/27 09:33 (external edit)